“Khai môn trích tâm, tiễn ngươi lên đường!!”
Hắc y nhân quát lớn một tiếng, lời vừa dứt liền đưa tay vào cánh cửa cổ xưa trước mặt. Tay gã đeo găng tay màu đen, trên đó hiện ra những móng vuốt dữ tợn. Một trảo này vồ xuống đủ sức bóp nát đầu người thành bùn thịt, xé thành mảnh vụn.
“Không ổn.”
Trang Bất Chu thấy gã đưa tay vào trong cửa, mí mắt lập tức giật mạnh không ngừng, cảm nhận được một mối đe dọa mãnh liệt, đủ sức đoạt mạng.




